Đỗ Hữu Khuê

Những cơn mưa chiều bất chợt làm bao nhiêu ký ức thời ấu thơ trở ùa về trong con . Những năm tháng được sống cùng mẹ dưới mái hiên nhà lá đơn sơ . Lúc đó gia đình mình còn khó khăn, một tay mẹ gánh vác tất cả mọi việc trong gia đình vì bố phải đi lên sài gòn kiếm sống . Hai mẹ con mình ở nhà nương tựa nhau sống . Mẹ vừa làm bố vừa làm mẹ , bao nhiêu gánh nặng đổ dồn lên đôi vai bé nhỏ của mẹ , nhìn mẹ vất vả con thấy thương mẹ vô cùng . Con còn nhớ lúc con bị sốt xuất huyết , mẹ đã phải thức cả đêm chăm con rồi khi vào cấp hai , do trường ở xa nên mẹ phải đưa đón đi học mỗi ngày bằng chiếc xe đạp cũ . Những giọt mồ hôi khẽ lăn trên gò má rám nắng của mẹ , làm con thấy thương mẹ làm sao . Con lúc đã khóc khi nghĩ một ngày nào đó con không có mẹ bên cạnh thì con sẽ sống làm sao . Con nghe trái tim mình đau nhói . Không phải cuộc sống có nhiều tiền địa vị cao sẽ làm con hạnh phúc , mà hạnh phúc của con chỉ đơn giản là nhìn thấy nụ cười của mẹ và thấy mẹ sống mạnh khoẻ mỗi ngày . Và được ở bên mẹ suốt cuộc đời , để được ăn cơm cùng mẹ và được cùng mẹ chụp những tấm ảnh yêu thương làm kỉ niệm
Mẹ là tình yêu và ánh sáng của cuộc đời con . Con yêu mẹ

tham gia ngay